Loài không thuần khiết – Vòng xoáy (Update chương 4)

Chương 3


Chương 3: Bí Mật Trong Phòng Trọ

Kiệt cười toe toét, vỗ tay gọi mọi người:
“Mấy chị ăn cơm đi, nguội hết rồi kìa. Anh bạn kia đưa Phượng về tới nơi là về luôn rồi hả?”
Phượng gật đầu, mắt còn đỏ hoe vì thiếu ngủ:
“Ừ, nó về từ sớm. Mệt quá, ăn xong tao ngủ cái đã.”
Cả đám ngồi quanh bàn nhỏ trong phòng trọ, cơm canh đơn giản nhưng ăn ngon miệng. Kiệt và Linh ngồi cạnh nhau, cứ lén lút đưa mắt nhìn nhau, cười tủm tỉm. Linh đỏ mặt mỗi lần Kiệt chạm nhẹ tay dưới gầm bàn, còn Kiệt thì cứ liếc sang em, ánh mắt đầy ý tứ.
Phụng – cô nàng mắt tinh nhất nhóm – nhận ra ngay. Cô nàng cười đểu, chỉ tay:
“Ê ê, hai đứa kia! Sao cứ mày qua mắt lại hoài vậy? Có gì kể nghe coi, đừng có giấu!”
Linh giật mình, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
“Thì… thì…”
Kiệt cười lớn, nắm tay Linh công khai:
“Thì tụi anh xác định quan hệ rồi. Linh là bạn gái anh từ hôm qua.”
Cả phòng im lặng một giây, rồi Loan reo lên đầu tiên:
“Trời ơi! Chúc mừng hai đứa! Linh ơi, cuối cùng cũng chịu mở lòng hả? Tao mừng quá!”
Loan ôm chầm lấy Linh, cười rạng rỡ. Phụng thì vỗ tay rần rần:
“Đỉnh cao! Thằng em nuôi hóa người yêu luôn! Linh, mày giấu kỹ quá trời!”
Chỉ có Phượng hơi nhíu mày một cái rất nhanh, rồi cười theo, hùa vào trêu:
“Ừa, chúc mừng nha hai đứa. Nhưng mà Linh, mày với thằng nhóc này… chắc đêm qua vui lắm hả? Nhìn mặt mày hồng hào quá trời!”
Linh xấu hổ, đập tay Phượng:
“Thôi đi! Mấy đứa trêu hoài!”
Cả đám cười ầm ĩ, trêu chọc nhau um sùm. Ăn xong, Phụng và Loan chào về vì còn bài vở. Phượng ngáp dài, lết lên giường:
“Tao ngủ đây, mệt muốn chết. Hai đứa ở lại chơi tiếp đi.”
Cửa đóng, phòng chỉ còn hai người. Linh nắm tay Kiệt, giọng nhỏ nhẹ:
“Anh… chở em ra tiệm thuốc mua thuốc tránh thai đi. Em sợ…”
Kiệt cười gian, kéo em vào lòng:
“Không cần đâu. Bầu thì cưới thôi, anh nuôi.”
Linh lắc đầu nguầy nguậy:
“Không được! Em đang học, bầu giờ ảnh hưởng lắm. Anh mua cho em đi…”
Kiệt thở dài, rồi cười khẩy:
“Em đừng lo. Anh đã thắt ống dẫn tinh từ lâu rồi. Không có tinh trùng đâu mà lo bầu.”
Linh tròn mắt:
“Thiệt hả anh? Sao anh…?”
Kiệt gãi đầu, kể tỉnh bơ:
“Hồi trước anh cũng có mấy nhỏ bồ, đụ nhiều, sợ dính bầu nên thắt luôn cho chắc. Giờ thì yên tâm, anh xuất thoải mái vào em mà không sao.”
Linh im lặng một lúc, rồi cười nhẹ:
“Thì ra anh cũng là tay chơi gái dữ vậy…”
Kiệt ôm em chặt:
“Nhưng giờ anh chỉ chơi một mình em thôi. Được chưa?”
Linh gật đầu, nhưng trong mắt thoáng chút lạ lẫm.
Từ đó, Kiệt gần như ngủ ké luôn ở phòng Phượng. Khi Phượng vắng nhà (đi với bạn trai hoặc đi chơi), hai người đụ nhau ngay trên giường Phượng. Kiệt thích thế, vừa đóng cọc mạnh bạo vào lồn Linh, vừa thì thầm kể chuyện:
“Hồi trước anh đụ nhỏ bồ cũ cũng mạnh lắm, nó rên ầm ĩ, lồn nó cũng ướt như em…”
Linh ban đầu hơi khó chịu, cau mày:
“Anh đừng kể nữa…”
Nhưng lạ thay, càng nghe Kiệt kể, lồn cô càng ướt hơn, co bóp chặt cặc anh. Dần dần, Linh quen. Cô nghĩ thầm: “Anh Kiệt chơi gái là chuyện bình thường, không chơi mới lạ. Mình ghen làm gì…” Thế là Linh chẳng còn khó chịu, thậm chí còn nứng hơn khi nghe anh kể, rên rỉ to hơn:
“Anh… đụ em mạnh nữa… em sướng…”
Kiệt ở lại nhiều, ăn mặc thoải mái hẳn. Bình thường chỉ mặc áo thun cũ và quần đùi mỏng, con cặc to chà bá thả rông, lúc đi lại cứ lắc lư trong quần khiến Phượng nhiều lần phải lén nuốt nước miếng. Phượng cũng bắt đầu mặc mát hơn: áo ba lỗ mỏng tang, không mặc áo vú, quần short ngắn cũn cỡn, núm vú in hằn rõ mồn một.
Kiệt thấy vậy, kêu Linh:
“Em mặc giống Phượng đi, thoải mái hơn. Ở nhà mình mà, ngại gì.”
Linh ngại ban đầu, nhưng rồi cũng chiều theo. Dần dà, cả nhóm khi tụ tập ở phòng Phượng đều thoải mái: áo ba lỗ, quần đùi, nằm la liệt trên giường tám chuyện, chẳng ai để ý ai mặc gì.
Thời gian này, Linh tìm được một tụ điểm hát buổi tối ở quán nhậu ven thành phố. Em hát hay, giọng ngọt, khách thích, kiếm thêm được kha khá tiền học phí. Tối nào hát xong, Kiệt cũng đón em về, hai người về phòng lại quấn lấy nhau.
Phòng trọ nhỏ giờ như nhà chung, đầy tiếng cười, tiếng rên (khi chỉ có hai người), và không khí tự do đến lạ.

📖 Danh sách các phần: