CHƯƠNG 16 – THẰNG CHÓ..BUÔNG TAO RA
Quỳnh cau mày trước câu hỏi của thằng Phong, nhưng cô bé chỉ dám lần mò trong bóng tối bấu nhẹ má nó. Rồi như nũng nịu.
– Đứa nào trên gác của Quỳnh, tay chân sờ mó lung tung hả? Từ đầu năm rùi đấy, đừng nói không nhớ nha.
Phong gật gù, quả thật nó đã không nhớ, nay Quỳnh nói thằng Phong mới hồi tưởng lại. Và cũng không hiểu sao nó lại có chút giật mình, khi nghĩ có ai đó làm như thế với Quỳnh. Một cảm giác không thoải mái tí nào.
Nó rút tay ra khỏi quần của Quỳnh, nằm ngửa cạnh cô bé, có vẻ như nó đang nghĩ ngợi điều gì đó, tập trung đến nỗi không hay biết Quỳnh đã ngồi dậy một chút rồi nằm xuống. Thằng Phong giật mình khi bàn tay nó được Quỳnh cầm lấy, kéo sang nằm nghiêng như choàng qua eo, chạm vào tấm lưng trần của cô bạn. Một chút ngập ngừng, nó bật miệng hỏi.
– Sao… sao lại cởi hết quần áo ra vậy?
Không có tiếng trả lời, chỉ có một bàn tay sờ vào lưng quần nó, ngón tay động đậy như muốn bò xuống. Thằng bé cảm nhận được hơi thở có phần mất tập trung đang nhè nhẹ phả vào mặt mình.
Quỳnh từ từ cầm lấy con chim của thằng Phong, nó không hiểu sao lại ỉu xìu như say ngủ. Quỳnh chưa hiểu trạng thái của nam giới nên chỉ nghĩ nó bình thường. Chứ đâu có hay mỗi khi bên Phương và cô Lam, khúc thịt đấy luôn căng cứng và ngóc dậy ngạo nghễ vì bị kích thích.
Cô bé chỉ biết xòe ra nắm trong lòng bàn tay như cầm một bọc thịt không hơn không kém. Quỳnh chủ động thơm lên má thằng Phong như quên mất lời nó vừa dạy khi nãy. Thằng nhóc biết cô bạn đang muốn thể hiện tình cảm nên để mặc nhiên Quỳnh muốn làm gì thì làm.
Tay nó vòng qua lưng cô, vuốt nhẹ dọc sống lưng như dỗ dành, nhưng không chủ động đáp lại. Phong chỉ nằm đó, cảm nhận bàn tay nhỏ bé của Quỳnh đang ôm lấy mình, hơi ấm từ cơ thể áp sát, và cả sự ngây thơ đến mức khiến tâm trí thằng Phong phải thầm bật cười.
Quỳnh vẫn không nhận ra sự khác biệt. Cô bé chỉ biết siết nhẹ hơn một chút, rồi lại buông ra, rồi lại cầm, như đang thử xem “ con chim ” có phản ứng gì không. Mỗi lần bóp, Quỳnh lại ngẩng lên, như muốn cố nhìn mặt Phong, cảm nhận sắc thái trong bóng tối. chờ đợi một phản ứng nào đó. Nhưng Phong vẫn im lặng, chỉ khẽ thở dài một tiếng rất nhỏ, rồi kéo cô sát hơn vào lòng, để đầu cô tựa vào ngực mình.
Quỳnh thì thầm, giọng run run.
– Phong… đôi lúc tớ nhớ ngón tay của Phong sờ bướm tớ, dù tớ nhiều lẩn tự làm nhưng không có cảm giác như chính Phong chạm vào. Sau này cậu thường xuyên “ yêu “ tớ như vừa xong được không?
Phong rút tay cô bạn ra khỏi người mình, ôm chặt lấy Quỳnh có chút ngập ngừng. Mãi sau mới khuyên nhủ.
– Đừng Quỳnh, làm vậy Quỳnh sẽ thèm nhiều hơn đấy.
Cô bé bật cười, tay bắt đầu bạo dạn kéo mạnh quần đùi nó xuống, Phong lưỡng lự kéo lên, Quỳnh lại càng kéo tợn, sau thằng Phong bất lực để mặc cô bạn lôi chiếc quần ra khỏi người mình. Sau cùng chiếc áo của nó cũng bị cởi ra nốt.
Hai thân thể nóng ấm sát bên nhau, đắp chung một tấm chăn mỏng. Lúc này cô bé mới cất tiếng.
– Thì lúc Quỳnh muốn, không phải có Phong giúp Quỳnh rồi sao?
Đoạn Quỳnh ôm siết lấy nó, chân quắp ngang hông Phong, bướm như cọ vào bụng nó. Thằng Phong khó xử vô cùng, nhưng cũng không nỡ đẩy Quỳnh ra. Hơi thở cô bạn phả nhè nhẹ lên má nó, tiếng Quỳnh êm êm bên tai Phong.
– Phong…” yêu “tớ đi..!
Tay nó lại bị Quỳnh cầm lấy, tự đặt xuống dưới háng mình. Quay ra rụt tay lại, nó nghiêm túc..
– Quỳnh… tớ chỉ làm được như thế này với Phương thôi, vì tớ yêu Phương nhiều lắm. Hơn nữa làm Quỳnh như thế, sau tớ không thể giúp Quỳnh được đâu. Phương sẽ buồn đấy.
Không gian gác xép chợt im bặt, Quỳnh như chết lặng bởi những lời của Phong vừa nói. Vậy là cả Phong và Phương đã làm thế này với nhau rồi sao? Bảo sao hai đứa có thể tắm chung như thế. Tay cô bé vô thức thu lại, rồi lặng lẽ quay lưng về phía thằng Phong.
Nó nằm sau lưng Quỳnh, cảm nhận rõ sự thay đổi. Không còn hơi ấm áp sát, không còn bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cơ thể nó nữa. Chỉ còn khoảng trống lạnh lẽo giữa hai đứa. Thằng Phong khẽ thở dài, tay đưa ra định chạm vào vai, nhưng rồi dừng lại giữa chừng. Nó biết nếu chạm vào lúc này, có lẽ Quỳnh sẽ khóc to hơn.
Và Quỳnh lại khóc thật, lần này chỉ rưng rưng không thành tiếng, Phong nghe thấy tiếng nấc khe khẽ, dù cô bé cố giấu. Nó không chịu nổi nữa, khẽ vòng tay qua eo cô từ phía sau, ôm nhẹ nhàng, không siết chặt, chỉ đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của cậu. Giọng nó nhỏ nhẹ, đầy day dứt:
– Mình ôm nhau thế này ngủ nhé…!
Rồi nó sát lại cơ thể Quỳnh gần hơn, da thịt chạm vào nhau, ngón tay nó lần xuống, đan vào kẽ tay của cô bạn rồi nắm chặt. Bên dưới chim nó vẫn như ngủ say, ép sát vào bờ mông nhỏ nhắn của Quỳnh. Nhìn thấy cô bạn mình như thế này, nó cũng chẳng sung sướng gì.
Quỳnh vẫn rấm rứt không thôi, tâm trí thằng Phong rối như tơ vò, không biết sao để cô bé thôi khóc. Đêm khuya thanh vắng, tiếng nỉ non của Quỳnh như thanh sắt đâm sâu vào màng nhĩ của nó. Tay nó dường như cầm chặt hơn, người nó quấn lấy Quỳnh. Đôi môi nó chạm vào gáy cô bạn của mình.
– Đừng khóc nữa Quỳnh ơi, mình phải làm sao đây?
Tiếng bối rối của Phong phải bật lên, khi tay Quỳnh cầm lấy tay nó đặt xuống bẹn của cô bé.
– Quỳnh… vẫn muốn được sờ bướm nhiều đến vậy sao?
Không một tiếng đáp, chỉ có đôi chân như dạng thêm ra, bàn tay của nó bị ấn vào một cách thụ động. Quỳnh ngoái đầu lại sang, lần này không phải là thơm má như bình thường, mà là một nụ hôn chủ động đầu tiên của cô bé khi mới được thằng Phong chỉ bảo. Đôi môi nó vẫn khép, chưa vội há ra mặc kệ chiếc lưỡi của Quỳnh đang cố lách qua kẽ răng. Tay nó bị ấn chặt xuống sâu dưới bướm bởi chính cô bé.
Tiếng Quỳnh thổn thức, giục giã.
– Phong làm với tớ như đã làm với Phương đi, không mai tớ sẽ mách mẹ Phong và bố mẹ Phương chuyện các cậu đã làm đấy.
Phong gạt vội tay ra, nó không ngờ cô bạn mình dám đem chuyện đó ra dọa dẫm. Nó bật dậy, không còn nằm như trước.
– Quỳnh… dám đem chuyện đó ra dọa tớ sao? Phong nhất quyết không bỏ Phương đâu, cậu thích thì cứ nói, đây chẳng sợ gì đâu. Đã làm được thì tớ sẵn sàng dám nhận.
Rồi nó đứng dậy như muốn xuống dưới nhà, Quỳnh vẫn nằm im..nhưng tiếng cô bé vang lên khiến nó cũng phải đứng lại, chùn bước.
– Phong không sợ, nhưng còn bố mẹ Phương? Hơn nữa cậu muốn thử không?
Phong nghi hoặc quay lại, rụt rè hỏi lại.
– Thử gì..?
Quỳnh trả lời với sắc thái lạnh lẽo, thản nhiên đến rợn người.
– Muốn thử xem tớ có dám làm những gì vừa nói hay không…? Phong thử bước xuống khỏi gác xép này xem.
Thằng Phong lặng thinh, chân như đeo đá, không bước đi được nữa. Tất nhiên nó thừa biết Quỳnh đã nói đến nước này thì cô bạn chẳng còn ngán bất cứ điều gì cả. Và nó chơi với Quỳnh từ thủa bé, nên cũng biết cô gái này cũng rất lì lợm không kém gì nó.
Một bầu không khí nặng nề lại xuất hiện. Phong đứng đó với đủ mọi tâm trạng… lo âu, tức giận, và cũng có phần bất lực. Khi tiếng Quỳnh vang lên lần nữa, mới đưa thằng bé trở về thực tại.
– Phong…nằm xuống!
Nó vẫn không nói năng gì, chợt quay người bước đi, có lẽ lần này nó quyết định dứt khoát. Bàn chân rung rinh chiếc sàn. Quỳnh vội nhỏm lên như không tin cậu bạn lại quả quyết đến vậy. Phong bước chân trình trịch trên bậc thang, mỗi bước như dẫm nát vào tâm trí Quỳnh.
Cô bé nhổm dậy, mắt mở toang trong bóng tối, không tin nổi cậu bạn lại thật sự bỏ đi. Giọng Phong vang lên từ bậc thang, lạnh tanh đầy kiên định:
– Tớ thà chết, chứ không bao giờ bỏ rơi Phương. Cậu muốn làm gì thì làm.
Quỳnh cười chua chát, rồi sờ lấy quần áo mặc vào người. Giọng cô bé như thở ra trong sự đau đớn.
– Được thôi.!. Do Phong tự chọn đấy nhé.
Quỳnh trào ra hai dòng lệ, mặc nhanh quần áo vào người, chỉ muốn về nhà mình ngay lúc này. Chiếc áo được mặc vào xong, chuyển bị tới chiếc quần lót, một bàn tay chợt cầm lấy cổ tay cô bé. Chợt giật mình ngẩng lên, Phong đã quay lại, đứng ngay trước mặt Quỳnh, mắt đỏ hoe trong bóng tối. Cậu ta không nói gì, giằng mạnh chiếc quần chíp vứt nó đi.
Trong phút ngỡ ngàng, Quỳnh bị đẩy xuống sàn một cách hối hả, gương mặt của nó hấp tấp dí sát, lưỡi nó luồn qua đôi môi của cô bé. Hai chân nó tách đùi Quỳnh ra một cách mạnh mẽ khiến cô nhóc phải nhăn mặt vì sự mạnh bạo này.
Nó gằn lên từng tiếng.
– Đây là do Quỳnh ép đấy nhé, đừng trách Phong..!
Cô nhóc thảng thốt khi bàn tay nó sờ soạng trên bướm mình, rồi cái gì đó thon dài, nóng hổi quệt quệt trên cửa mình, như cố chọc vào sâu bên trong. Khiến Quỳnh theo bản năng đẩy Phong ra, nó mặc kệ càng ghì chặt cơ thể cô bạn xuống sàn, ép cả người lên trên Quỳnh, tay nó đưa một vật cứng rắn cố chui vào lỗ. Lưỡi nó cô tách hàm răng Quỳnh ra như cưỡng hôn. Hành động của nó bỗng chốc như hóa điên khiến cô bé kinh hãi. Lắc đầu tứ tung né tránh.
– Không…không, Quỳnh không muốn… cút ra..!
Hai bàn tay Quỳnh bấu mạnh ngón tay vào da thịt thằng Phong, cào cấu lung tung khi cảm thấy lỗ bướm mình bị nong mạnh ra, có cái gì đó như muốn cố gắng chui vào sâu. Cô chưa có sự chuyển bị nên kêu lên vội vàng.
– Không… ngón tay.. đau..đau lắm.
Thằng Phong rít lên.
– Không phải tay đâu, buồi tớ đấy, chuyển bị địt Quỳnh đây. Không phải muốn tớ làm như với Phương sao?
Nghe đến tên Phương, cô bé òa khóc tủi hờn. Tay bấu mạnh hơn như muốn cấu xé, trong khi thằng Phong bắt đầu nhấp nhẹ, đầu khấc đã vào trong lỗ bướm khít khao của Quỳnh quá một chút.. Nó đưa cánh tay choàng qua lưng, ghì chặt cô bạn xuống dưới sàn nhà. Chân nó khóa chặt không cho Quỳnh khép đùi lại.
Đầu rùa của nó đều đều thụt từ từ, mặc kệ sự chống cự của Quỳnh bên trên. Lỗ bướm Quỳnh lần đầu bị xâm nhập, cùng với chưa được kích thích nên co bóp dữ dội như muốn chặn lại, khiến Phong cũng nhăn mặt vì thốn. Sự khít khao ấy còn hơn cả Phương rất nhiều, nhưng nó vẫn kìm hãm, không đâm sâu hết, chỉ ở mức nửa vời.
Quỳnh bên dưới òa khóc, tiếng của cô bé bị thằng Phong khóa môi không thoát ra được. Tay chân cứ loạn xạ bấu véo bất kỳ chỗ nào mà chạm tới được. Bên dưới háng bị banh rộng ra đến căng cả dây chằng, trong khi lỗ bướm khó chịu đón nhận cái mà thằng Phong gọi là buồi đang không ngừng thậm thụt.
Phong vẫn chưa đâm vào sâu, bởi nó biết làm thế Quỳnh sẽ đau đớn như cái Phương lần đầu. Nó chỉ cố gắng kìm hãm hông mình ở một mức độ, không dập quá nhanh và sâu.
Lưỡi của thằng Phong vẫn không tách được hàm răng Quỳnh ra để luồn vào bên trong, nước mắt cô bé nhạt nhòa khuôn mặt, dính cả nên khuôn mặt của thằng Phong. Tay của Quỳnh bấu véo cơ thể mãi, thấy nó không phản hồi gì cũng bất lực buông bỏ. Chỉ còn bên dưới Quỳnh tự dưng bị nó đè ra không có sự chuyển bị, khiến bướm cảm giác chỉ thấy thốn thốn không thoải mái gì.
Quỳnh lắc mạnh đầu vài nhịp, rồi cũng thoát được đôi môi Phong. Cô bé gào lên tức tưởi, không còn ý tứ gì nữa.
– Thằng chó..buông tao ra.. Đồ khốn..! Mày đi về mà làm thế này với con Phương của mày. Tao sẽ nói hết với người lớn chuyện chúng mày.
Phong như chết sững, miệng nó nghiến răng đến phát ra tiếng ken két. Lần đầu tiên trong đời nó nghe Quỳnh xưng hô thô thiển đến vậy. Nó lặng đi vài giây, rồi cười nhếch khóe môi, buông một câu lạnh lùng.
– Được lắm..!
Nó đột ngột rút ra hoàn toàn, đứng phắt dậy. Quỳnh nằm đó, thở hổn hển, nước mắt lem luốc, hai chân vẫn run rẩy. Phong quay lưng, bước về phía bậc thang lần nữa, nhưng lần này dứt khoát không vướng bận gì.
Phong đặt mình xuống giường bố mẹ, đắp tấm chăn mỏng lên bụng. Thằng nhóc lại cười nhạt. Nụ cười đó xuất hiện, sau đấy nó thấy lòng thanh thản đến lạ kỳ, buông bỏ mọi chấp niệm, chìm sâu vào giấc ngủ nhanh chóng.
Còn Quỳnh nằm im trên sàn, co quắp ôm lấy cơ thể mình, khóc nức nở trong bóng tối.
Nửa đêm, một cơ thể bỗng ôm chặt lấy Phong, thơm khắp khuôn mặt. Nó mở mắt ra, sau chút định thần cũng biết là ai, nhưng buông xuôi không có chút phản ứng. Đôi môi đó chạm vào khắp bề mặt, rồi một chiếc lưỡi lùa vào hàm răng của Phong, trong khi cơ thể không mảnh vải đó lật tấm chăn của thằng nhóc ra nằm hẳn lên trên.
Không chút do dự, bàn tay đó đầy quyết đoán cầm lấy khúc thịt èo oặt của thằng Phong cọ cọ vào cửa mình. Bên trên kèm theo những dòng nước mắt chan đầy khóe môi của thằng bé.
– Phong…Quỳnh sai rồi..! Quỳnh xin lỗi.
Cô bé thốt lên xong lại vừa khóc vừa hôn nó. Tay bên dưới như cố gắng để khúc thịt thằng Phong đút vào bướm mình. Nhưng nó đã ỉu xìu bởi cảm xúc như đã chết sau lời nói của Quỳnh.
Quỳnh tay càng di mạnh, như muốn đút vào trong lắm rồi. Bên trên đầu lưỡi khua khoắng kẽ răng Phong nhanh hơn. Mặc kệ không biết cậu bạn có đang say ngủ hay không. Chỉ biết làm theo bản năng và sự ngây thơ cùng sự hiểu biết đầy vụng về.
Thằng Phong như ngạt thở bởi khóe miệng của Quỳnh bám rít lấy. Đến nỗi nó phải đưa tay nhấc đầu bên trên ra, một chút giật mình, nhưng cô bé lại lao nhanh vào, như không muốn rời ra.
– Uhm… Quỳnh sai rồi, xin hãy tha lỗi cho Quỳnh.
Lưỡi lại cố chạm vào bên trong. Tay Quỳnh vẫn không ngớt tự cầm buồi thằng Phong ngoáy loạn bên ngoài vẫn chưa đưa vào được bên trong lỗ bướm. Thằng Phong đẩy mạnh Quỳnh ra, làm cô bé té ngửa đập đầu xuống giường. Mắt Quỳnh nổ đom đóm nhưng không dám kêu la, chỉ đưa tay ôm đầu. Nó bật đèn ngủ, cả căn phòng có chút ánh sáng đủ nhìn được cảnh quan xung quanh.
Quỳnh vừa ôm đầu, vừa lồm cồm ngồi dậy, nhìn Phong với ánh mắt van lơn.
– Xin lỗi.. Quỳnh sai rồi. Quỳnh ăn nói không đúng, vì Quỳnh ghen tức với Phương thôi.
Thằng nhóc tồng ngồng đứng thẳng dựa lưng vào tường, hướng ánh nhìn lạnh lẽo về phía cô bé cũng đang lõa lồ trước mặt. Ánh mắt nó lạnh tanh, chưa bao giờ Quỳnh bắt gặp thứ ánh mắt đến gai người như thế, nước mắt giàn dụa vội vã đến bên Phong. Nhưng bàn tay nó điềm nhiên túm lấy xương cằm của cô bé, vô cảm nhìn xoáy vào trực diện không chớp mắt. Tiếng Quỳnh lại thống thiết vang lên.
– Phong… xin lỗi…mình sai rồi..!
Nhưng nó nhếch môi cười nhạt, rồi đẩy nhẹ khuôn mặt Quỳnh ra sau. Gằn lên từng từ lạnh lẽo xa lạ.
– Sáng mai, làm ơn đừng tỏ ra quen biết “thằng chó” này. Không đáng để xin lỗi hay khóc lóc đâu. Còn giờ thì cũng đừng làm phiền “thằng chó” này chút nào nữa.
Rồi nó lách qua, hướng về chiếc gác. Một tiếng “ bốp “ vang lên giữa màn đêm yên tĩnh. Thằng Phong nghe thấy rõ ràng nhưng nó không ngoảnh lại. Lại một tiếng nữa, nó vẫn điềm nhiên trèo lên cầu thang. Liên tiếp những tiếng chát chúa vang lên từng chuỗi không ngớt. Âm thanh to hơn trước rất nhiều và dồn dập.
Thằng Phong cũng phải nhíu mày quay lại. Một khuôn mặt đỏ ửng, hằn những dấu tay chằng chịt trên má, khóe miệng đã rỉ máu thành dòng chảy dài xuống tận cằm. Quỳnh vẫn tự đánh vào mặt mình không ngừng nghỉ, với đôi chân đang quỳ trên sàn gạch lạnh lẽo. Cơ thể cô bé không quần áo, run lên từng nhịp theo những cú tát tự mình gây ra.
Nó chỉ đứng nhìn, không biểu lộ cảm xúc, điềm nhiên chứng kiến. Quỳnh không mở nổi mắt, không biết vì đau hay nước mắt chan hòa, cô bé không ngừng lại, đôi má đỏ ửng như không còn cảm giác. Những cái tát liên tiếp tự vả vào mặt mình không kiêng dè, hay có chút đắn đo.
Khuôn mặt Quỳnh không biết đã in hằn bao nhiêu bàn tay lên mặt, với cô bé giờ nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng ánh mắt và giọng điệu của thằng Phong. Cô chỉ ước cái miệng này chưa từng thốt ra những lời tai vạ đó, những hành động đang làm cũng chỉ là sự bộc phát không chút suy nghĩ hay có chủ đích muốn được sự thương hại của thằng Phong.
Đầu óc Quỳnh bắt đầu ong ong, gò má bắt đầu cứng đờ, mắt cô bé cũng không còn khóc nổi, miệng đầy vị mặn chát bởi máu nhoe nhoét trong khoang mồm, nhưng bàn tay vẫn không ngừng tự đánh vào nó. Đến lúc hai cổ tay cô bị giữ chặt lại, dù rất muốn nhưng Quỳnh không nhìn được điều gì đang diễn ra nữa rồi, cô bé như gục xuống, chỉ còn thều thào nói được vài câu rồi lịm đi.
– Phong… mình yêu cậu..xin lỗi..!
Quỳnh thiếp đi không biết bao lâu, đến khi cảm giác ở gò má ươn ướt, mới từ từ mở mắt. Ngay phía trước là khuôn mặt Phong đang nhìn mình. Cô bé lại òa khóc, miệng lắp bắp van xin không dấu diếm.
– Mình sai rồi, làm ơn đừng coi mình là người xa lạ nhé, mình xin cậu đấy…!
Phong không nói gì, Quỳnh lại thấy mát mát ở khuôn mặt, phản xạ đưa tay lên thì nhận ra chiếc khăn mặt đang nhúng nước cùng bàn tay đang chấm nhẹ xoa xoa cho mình. Cô bé ngỡ ngàng, rồi kéo nhanh gáy cậu bạn xuống, đôi môi há ra như muốn cắn xé dung nhan thằng Phong, chiếc khăn ướt bị cô bé chủ động ném xuống đất không quan tâm. Đôi chân Quỳnh như dạng ra chủ ý. Tiếng khàn khàn như hối thúc sau một chuỗi nước mắt ban nãy.
– Phong..làm lại như vừa nãy đi, Quỳnh xin đấy.. làm ơn cho cái gì vào bướm Quỳnh giống trước đi.
Nó vẫn cứ giương mắt nhìn trừng trừng, không tỏ thái độ gì với những hành động Quỳnh đang làm. Cảm xúc nét mặt của thằng Phong như đóng băng, không gợn sóng. Mắt nó chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo, như nhìn xuyên qua cơ thể cô bé đang run rẩy trước mặt. Không giận dữ, không thương hại, không cả sự ghê tởm. Chỉ là vô cảm tuyệt đối.
Quỳnh không dám ngẩng lên nhìn, chỉ biết cúi gằm, tóc xõa che kín khuôn mặt sưng vù, hai tay vẫn lóng ngóng cố gắng. Bàn tay nhỏ bé run run cầm lấy chim của Phong đang mềm nhũn không phản ứng, cọ cọ một cách vụng về, luống cuống vào bướm mình. Quỳnh không biết phải làm gì hơn ngoài việc lặp lại những cử chỉ ngây thơ từng nghĩ là “yêu thương”. Môi chạm vào miệng Phong, lưỡi cố lùa vào, nhưng chỉ chạm phải hàm răng khép chặt. Dù đau nhói bởi những vết rách bên trong, như vẫn thì thầm liên hồi, giọng nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc:
– Phong… Quỳnh sai rồi… Quỳnh xin lỗi… Đừng giận Quỳnh nữa…! Làm ơn..
Nhưng càng cố, Quỳnh càng thêm lúng túng. Bởi cô bé vốn không có kỹ năng, hay kiến thức về tình dục. Không biết cách vuốt ve, không biết phải làm gì để đánh thức cơ thể cậu bạn. Mọi thứ chỉ càng thêm vụng về, càng thêm thảm hại. Nước mắt Quỳnh rơi lã chã, nóng hổi rồi nguội lạnh ngay lập tức. Cơ thể cố áp sát, bên dưới háng ra sức cọ xát, nhưng Phong vẫn trơ như đá. Chỉ có hơi thở đều đều, lạnh tanh, như một cái xác biết đi.
Cô bé ra sức lật người Phong xuống, nó cũng để mặc không chống cự. Quỳnh ngồi chồm hổm lên người nó, miệng cố hôn hít, tay vẫn cố để làm sao cho được khúc thịt nhão nhoét vào trong bướm mình như thằng Phong đã làm lúc nãy.
…Còn tiếp…
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv68.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Lão Phong |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli |
| Tình trạng | Update Phần Lão Phong (update chương 16 |
| Ngày cập nhật | 03/03/2026 09:28 (GMT+7) |