Lão Phong - Phần 15
Truyện sex ở trang web https://www.truyenxxx.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: https://www.truyenxxx.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 15

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần Lão Phong (update chương 16

Chương 15

CHƯƠNG 15 – HƯƠNG QUỲNH TRONG ĐÊM

Thằng Phong ngồi trầm ngâm, trong khi Quỳnh ngồi tủm tỉm cứ vừa ăn vừa cười. Nó nhìn lên Quỳnh một lần nữa hỏi lại,như muốn chắc chắn.

– Quỳnh, tối nay ngủ đây á? Chỉ hai đứa mình..?

Cô bé mắt mở to, chiếc đũa vẫn đang ngậm trong mồm, gật đầu đầy thản nhiên. Thằng Phong hơi chu cái miệng, nó muốn như cảnh cáo.

– Nhưng Phong ngủ vốn quen trần chuồng đó..! Quỳnh ngủ cùng được sao?

Quỳnh lặng thinh, không nói gì, nhưng mặt cô nhóc chợt đã đỏ. Điều đó không qua nổi mắt Phong, nó biết Quỳnh đang xấu hổ, đang cố gắng che giấu sự bối rối bằng cách im lặng. Nhưng thay vì trêu chọc hay tiếp tục hỏi thêm như mọi khi, Phong lại chọn câm nín theo. Nó không đả động gì nữa, chỉ cúi xuống ăn nốt phần cơm còn lại, như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là nói vu vơ.

Bởi sau khi người phụ nữ là cô Lam và Phương, thằng Phong chẳng còn hứng thú gì cơ thể đứa con gái nào khác. Không phải nó chê gì Quỳnh, hay không có chút tò mò thân thể cô bạn mình ra sao. Chỉ là nó quen được cái Phương chủ động, và nay có cô Lam cũng nồng nhiệt với nó không kém.

Cứ thế cả hai ăn bữa cơm trong bầu không khí im lìm, không ai nói một câu gì. Quỳnh đôi lúc gắp cho thằng Phong vài miếng, nó cũng gắp lại cho cô bé coi như đáp lễ. Nó chẳng thấy có cảm xúc gì, trong khi Quỳnh thì có vẻ tươi tắn.

Ăn xong Quỳnh cầm hai chiếc cặp lồng xuống bếp, cô bé bước vào rồi có vẻ suy tư, đảo mắt một hồi, ánh nhìn xa xăm. Đây là lần đầu tiên cô đặt chân vào nơi này. Quỳnh rửa sạch hai chiếc cặp lồng, rồi cầm lên, đứng ngoài cửa nói vọng vào trong, khi thằng Phong đang nằm trên gác xép.

– Tớ mang cặp lồng về cho mẹ, rồi lấy sách vở sang học cùng nhá..!

Tiếng nó từ trên gác truyền xuống.

– Mẹ cậu không cho học tối đâu.. Cận thị đấy.

Quỳnh xị mặt, miệng lẩm nhẩm.

– Đồ ngốc…!

Một lúc sau quay sang nhà Phong, tay ôm một con gấu bông, vốn luôn kè kè bên cạnh mỗi khi ngủ. Thằng Phong vẫn trên gác khi cô bé vào nên không thấy.

Một quãng thời gian sau đó, Quỳnh ở dưới nhà ngồi trên giường của bố mẹ Phong, chỉ biết nhìn con gấu bông. Trong khi nó ở trên gác chả đả động gì cô bạn, dù đôi lúc quỳnh hỏi thì nó trả lời, xong lại im bặt.

Cô bé rất muốn lên trên với nó, nhưng không dám chủ động. Quỳnh ngóng chờ Phong gọi lên như lúc xưa, nhưng mãi không thấy gì. Buồn bã nằm xuống giường tủi thân.

Phía trên này Phong cũng nằm mông lung, nghĩ vẩn vơ. Nếu bên dưới là cái Phương, chắc hẳn con bé đã tót lên trên không kiêng dè. Có lẽ ở bên cái Phương nhiều, nó quen với sự chủ động bày tỏ tình cảm của con nhỏ. Nhiều lúc Phong cũng thấy vui vui, vì nó liến thoắng suốt ngày, nếu nó im lặng một hồi là biết ngay đang buồn hay hờn dỗi gì đó.

Phương hầu như không bao giờ ra khỏi nhà buổi tối. Bố mẹ đi làm về muộn, việc nhà chất đống, con bé bận bịu từ cơm nước đến dọn dẹp, đến giặt giũ. Hơn nữa, Phong cũng thế, buổi tối nó thường ở nhà, chẳng đi chơi đâu, nên Phương cũng chẳng có lý do gì để lẻn ra ngoài.

Thật tâm trong lòng Phong không muốn cái Quỳnh ở đây, vì nó nghĩ đến cảnh cái Phương biết được sẽ buồn. Dù con bé không nói hay phàn nàn, nhưng Phong thừa biết con bé làm mọi thứ chiều chuộng cậu ta chỉ vì biết bản thân không có gì nổi trội hơn Quỳnh.

Căn nhà vẫn im lặng. Dưới nhà, Quỳnh cuộn tròn trên giường bố mẹ Phong, nước mắt thấm con gấu bông. Trên gác, Phong nằm bất động, mắt mở thao láo. Cả hai đều chờ đợi một điều gì đó nhưng chẳng ai dám chủ động. Và trong khoảng lặng ấy, nỗi buồn của cả hai đứa trẻ dần lan ra, lặng lẽ nhưng nặng nề, như một vết nứt không ai muốn thừa nhận.

Quỳnh nằm thiếp đi tự lúc nào, giật mình khi có tiếng của ai đó vang lên.

– Ô..hai đứa này, ngủ không biết đường đóng cửa vào sao? Để nhà cửa tênh hênh thế này?

Quỳnh nhổm dậy, Phong cũng nhòm xuống. Giữa nhà là bà Thơm, đang cầm đĩa hoa quả sang, thấy cửa mở toang. Đồng hồ đã chỉ 22h đêm. Bà để đĩa hoa quả lên bàn, rồi nhắc nhở bọn trẻ vài lời rồi ra về. Quỳnh cũng đóng cửa lại, bật chiếc đèn ngủ rồi chủ động mang lên cho Phong trên gác.

Bà Thơm đi được một đoạn rồi quay lại nhìn về phía nhà thằng Phong, đèn đã tắt. Rồi bà thở dài cất bước về nhà, để lại hai đứa trẻ một mình trong đêm. Trong tâm trí bà, cái Quỳnh ngoan ngoãn, thằng bé Phong cũng thông minh và khép kín. Hơn nữa bọn trẻ mới 6-7 tuổi ngây ngô, dại khờ nên chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Lúc bà cố tình sang, chỉ thấy cái Quỳnh ngủ quên trên giường của bố mẹ Phong, cũng khiến bà an tâm phần nào. Hơn nữa mẹ Phong đã có lời, bà cũng tin tưởng con gái bà, nên mới để nó sang chơi và ở lại với thằng nhỏ qua đêm.

Quỳnh ngồi trên gác, thằng Phong thì nằm. Đây là lần đầu tiên Quỳnh lên chỗ nó. Trong khi Phong thì đã lên nơi ngủ của cô bé.

Giờ đã có lý do nên cô bé không còn ngại ngùng nữa, Phong cũng để mặc cô bạn, dù gì nó cũng không nỡ quá tỏ ra thờ ơ với người bạn từ thủa ấu thơ. Quỳnh đút cho nó miếng táo vào miệng, nó cũng sẵn sàng há ra ăn ngon lành, như đón nhận cử chỉ quan tâm ân cần.

Quỳnh vui ra mặt, nhìn Phong chăm chú. Đã một thời gian dài hai đứa không có khoảnh khắc bên nhau như thế này. Thằng Phong toàn bị cái Phương bám sát như hình với bóng, khiến Quỳnh tuy tức giận ra mặt nhưng không làm gì được.

Bản tính của Quỳnh vẫn có chút kiêu căng của cô bé tự biết ưu điểm bản thân. Đôi lần chính Quỳnh đã tự hỏi Phương làm thế nào mà để Phong lại thân và gắn bó nhiều đến vậy?

Quỳnh lại bón cho Phong miếng nữa, nó lắc đầu quay mặt đi chỗ khác tỏ vẻ không muốn ăn. Cô bé biết tính nó nên không dám ép, để đĩa hoa quả lên góc sàn. Thằng Phong nằm kềnh ra, lật chăn đắp, mặc nhiên đi ngủ. Quỳnh chần chừ, không biết mình nên thế nào, ngủ ở dưới hay nằm tại đây. Cứ ngồi im như phỗng.

– Quỳnh buồn ngủ chưa?

Phong hỏi vu vơ, không hiểu nó quan tâm hay muốn đuổi khéo cô bé. Quỳnh chỉ lắc đầu. Mãi sau chợt hỏi lại.

– Phong…Phương đã nằm ở chỗ này cùng Phong rồi đúng không?

Phong quay mặt vào trong, không muốn trả lời. Quỳnh nhìn hình dáng cậu bạn, lòng buồn rười rượi. Tiếng Quỳnh lại vang lên, như thầm trách cứ.

– Phong tắm với Phương có thích không? Cơ thể Phương có đẹp không?

Thằng nhóc giật mình đánh thót, quay người nhìn cô bạn ngỡ ngàng. Nước mắt Quỳnh đã chảy dài trên má. Nó lắp bắp.

– Quỳnh nói cái gì vậy?

Cô gạt tay, lau dòng nước mắt, nhưng rất nhanh lại chảy ra như không kìm nén được.

– Quỳnh nhìn thấy tận mắt rồi, Phong và Phương vào bếp, xong Phương đi ra mặc quần áo của Phong, trả tắm với nhau còn gì.

Nó thở dài, nhỏm lên lau nước mắt cho Quỳnh, rồi nằm xuống lại quay vào trong như muốn tránh né những giọt lệ đó. Nhưng cô bé vẫn không buông tha, gặng hỏi đến cùng.

– Tại sao Phong lại thích Phương? Phong đã nói sẽ lấy Quỳnh làm vợ mà. Tại sao chứ? Phương đã làm gì khiến Phong bỏ mặc Quỳnh?

Cảm xúc tủi thân của cô bé như không kìm nén được nữa, đột ngột lật ngửa thằng Phong ra, nằm gối mặt lên trên ngực nó, khóc tu tu, hai tay đấm nhẹ vào vai cậu bạn.

– Nói đi.. Phương đã làm gì khiến Phong thích đến như vậy? Quỳnh cũng có thể làm cho Phong mà.. Tại sao chứ? Nói đi..

Phong không cảm thấy đau, chỉ thấy Quỳnh khóc lóc khiến nó thấy mình có lỗi. Nó sợ con gái khóc vì mình, cũng chẳng biết phải trả lời Quỳnh ra sao cho cô bạn hiểu về mối quan hệ giữa nó và Phương.

Quỳnh, giờ đã nằm hẳn xuống, vẫn gối đầu lên ngực Phong, thôi không đánh nó nữa. Chỉ còn khóc không thôi.

– Phong, đừng chơi với Phương nữa, hãy chỉ có mình Quỳnh thôi được không? Phương làm gì Quỳnh cũng làm được.

Quỳnh bỗng chồm lên, đặt liên tiếp những nụ thơm lên khắp khuôn mặt Phong. Khiến nó khẽ nhíu mày, cảm giác hơi khó chịu len lỏi trong lòng.

Suốt khoảng thời gian dài, thằng Phong đã quen với cách hôn của Phương. Những nụ hôn sâu, môi kề môi, lưỡi quấn quýt nhau đầy đam mê và khoái cảm. Còn cách Quỳnh hôn má ngây ngô và trẻ con thế này, lại khiến nó thấy… nhạt nhẽo.

Tất nhiên là vậy. Quỳnh vốn chẳng phải người đã trải qua chuyện ân ái, huống chi trở thành đàn bà như Phương. Cô bé đâu thể biết những cử chỉ nào mới thực sự làm một thằng con trai như Phong cảm nhận được tình cảm mãnh liệt và ham muốn từ bạn gái mình.

Phong khẽ nhấc đầu Quỳnh ra khỏi ngực mình, cô bé tưởng nó bị đè nặng khó chịu nên nằm ngang xuống bên cạnh, quay sang ôm chặt lấy thằng Phong. Quỳnh ngây ngô nghĩ thế này là mình thể hiện cho cậu bạn biết mình tình cảm lắm rồi.

Quỳnh nâng cánh tay Phong lên, gối lên đó, chân quặp chặt lấy đùi Phong. Miệng cô sát bên tai, thỏ thẻ.

– Phong.. hôm nào mình tắm chung nha..!

Nó bật cười, giờ bỗng thấy mọi thứ với Quỳnh ngây ngô quá. Nhưng nó vẫn giả vờ ngạc nhiên hỏi lại.

– Sao…Quỳnh lại muốn tắm với mình? Cậu không ngại sao?

Quỳnh ôm chặt lấy nó, trông dáng điệu hệt như đứa trẻ. Cô bé có chút ngập ngừng rồi cũng thật thà.

– Không ngại, Phương làm được, Quỳnh cũng làm được.

Thằng Phong cau mày, nó bắt đầu bực dọc khi nghe Quỳnh cứ nhắc đến cái Phương. Nó gạt tay cô bạn ra khỏi ngực mình, giọng có vẻ bức xúc.

– Đừng có nhắc đến Phương nữa, Quỳnh xuống dưới ngủ đi…hơn nữa có những việc làm mà Quỳnh không làm được như Phương đâu.

Cô bé ngơ ngác, không hiểu sao nó lại nổi cáu với mình, đã thế lại còn đuổi mình xuống. Quỳnh ương ngạnh, không chịu lép vế, nên dù thằng Phong có đuổi thì cô nàng lại càng làm tới, thậm chí còn nằm úp lên người nó không buông.

– Chẳng có gì Quỳnh không làm được cả, Phong chứng minh coi… còn mẹ Quỳnh lúc sang đây đã dặn Quỳnh đêm nay ngủ dưới giường bố mẹ Phong, nhưng mình mặc kệ, nhất quyết phải nằm cạnh đấy. Không đi đâu.

Phong bực lắm rồi, nó nghiến răng khi Quỳnh có vẻ thách thức, bắt nó chứng minh. Điều mà cái Phương không bao giờ dám làm. Cậu nhóc mặc kệ Quỳnh đang nằm trên mình, dùng sức hất Quỳnh xuống sàn.

Nó định để mặc Quỳnh trên gác, muốn tránh xa, xuống dưới giường nằm một mình. Nhưng Quỳnh vẫn không buông, nhảy bổ lên sau lưng quặp chặt lấy thằng Phong. Quỳnh nặng, thằng Phong cũng không khỏe khoắn gì, tức thì cả hai đứa ngã ngửa ra sau đánh ruỳnh. Gác xép rung rinh. Quỳnh bật cười như nắc nẻ, tay vòng qua nách cậu bạn, ôm chặt. Chân còn tiện vắt chéo lên hông bụng nó.

Phong nằm ngửa lên người Quỳnh, mặc cho cô bạn cười rúc rích sau lưng, nó nhàn nhạt giục Quỳnh.

– Quỳnh, bỏ Phong ra.. Mình không muốn dùng sức làm đau Quỳnh.

Quỳnh như trề môi, cố tình trêu ghẹo nó.

– Không bỏ, giỏi làm gì làm đi..?

Tay cô bé càng ôm, xiết chân chặt hơn. Nó thấy đau, cũng chẳng nghĩ gì nữa, đưa tay dài qua háng mình. Quỳnh đằng sau lưng Phong, bỗng miệng há ra cảm nhận rõ bàn tay đang động đậy.

– Có buông ra chưa? – Nó như mỉa mai, bàn tay đang bóp nhẹ mu bướm của Quỳnh, nơi mà nó thừa biết là yếu điểm của người con gái bất kì.

Quỳnh không trả lời, hay dám nói gì, cô bé chỉ biết nhìn lên trần nhà. Tay và chân cũng dần không còn sức lực, thả lỏng. Hai chân bên dưới như vô thức dạng rộng ra.

Thằng nhóc nằm trên người Quỳnh cũng biết thừa tình trạng của cô bạn, nó cười thầm, ngón tay day nhẹ hột le qua hai lớp quần. Quỳnh ưỡn cổ ra phía sau, mắt mở to bởi cảm giác kì lạ lần đầu tiên xuất hiện.

Phong nhổm dậy, quay người nhìn lại Quỳnh, bàn tay lần qua cạp quần, nhìn đăm đăm theo dõi biểu cảm khuôn mặt cô bạn. Nó thử xem với hành động đó, Quỳnh sẽ phản ứng ra sao khi bàn tay nó thọc vào bên trong.

Cô bé vẫn nằm im, không có chút chống cự hay ngại ngùng, để mặc bàn tay Phong đã vượt hẳn qua, chạm xuống sâu giữa háng mình. Nó cảm nhận rõ bướm Quỳnh vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay.

Phong nhìn Quỳnh, rồi chống tay xuống sàn gác, soi rõ từng biểu cảm khuôn mặt cô bé. Tay nó bắt đầu vuốt nhẹ, như mơn man da thịt, ngón tay điệu nghệ gẩy hờ mồng đốc. Quỳnh cong người như phản xạ, miệng buột lên một tiếng “ Hơ…” rồi im bặt, hai mắt nhắm nghiền lại. Thằng Phong cười tủm tỉm. Giọng hỏi khẽ.

– Đau không?

Quỳnh lắc đầu, “ tất nhiên là không rồi.. “ – Phong nghĩ thầm trong đầu, thừa biết câu trả lời của cô bạn. Chỉ cần nó vần vò một lúc nữa thôi, chắc chắn cô bé sẽ vật vã, khóc lóc, thậm chí van xin nó đừng dừng lại.

Nhưng thằng Phong không muốn làm thế với Quỳnh, bởi nó kích thích cô bé thì nó cũng chẳng sung sướng gì. Nó cũng sẽ ham muốn rồi đè Quỳnh ra để xuất tinh vào bướm cô bạn, như nhưng thế sau Quỳnh sẽ bắt nó từ bỏ cái Phương, người luôn chiều chuộng, nhường nhịn nó rất nhiều. Đôi lúc Phong có cảm giác mình rất quan trọng với cái Phương hơn tất cả mọi thứ trên đời.

Nó rút tay ra khỏi quần của Quỳnh, rồi bước theo bậc thang dưới nhà, Quỳnh mở to mắt, nằm im. Cô bé không chạy theo nữa, cơ thể đang cố gắng cảm nhận những rung động mới lạ đó lại đột ngột biến mất. Phong đã rời đi, để lại Quỳnh mông lung có chút hụt hẫng.

Ánh đèn ngủ chợt tắt, căn phòng tối om. Chiếc giường bên dưới rung nhẹ, vậy là thằng Phong nằm ở đó, để mặc cô bạn trên này. Quỳnh nấc lên một tiếng tủi thân, nước mắt khẽ trào ra. Rồi cũng theo cảm xúc òa lên như không kìm nén nổi, bật thành những tràng thút thít.

Phong hai tay bịt tai, nó ghét con gái khóc, và càng nghe sẽ như cảm thấy bị tra tấn lỗ tai nhiều hơn. Nó lăn bên nọ, nghiêng bên kia như bị tra tấn. Quỳnh trên gác, không khác gì kề sát bên, len lỏi không dừng.

Sau một lúc nó như không chịu được nữa, phải gắt lên.

Đừng có khóc nữa được không? Ai làm gì đâu mà cứ nhè nước mắt ra vậy trời?

Tiếng Quỳnh cũng đốp trả, như mọi lỗi lầm đều từ nó mà ra.

– Ai tự dưng bỏ người ta trên này? Đang làm người ta thích rồi bỏ lửng đi xuống đó. Coi như đồ chơi không bằng.

Rồi Quỳnh lại gào to hơn, như muốn cả xóm nghe thấy, Phong nắm chặt tay như kìm cơn ức chế. Cuối cùng nó cũng phải bật dậy, trèo vội lên bậc thang, gần như lao lên gác xép. Quỳnh đang ngồi co ro, hai tay ôm gối, mặt ướt nhẹp nước mắt, tóc tai rối bù. Khi thấy bóng cậu bạn xuất hiện, cô bé lao đến ôm chầm, thơm rối rít lên mắt mũi Phong, làm nó phải gắt lên.

– Có phải trẻ con đâu mà cứ thơm như thế?

Quỳnh có chút ngỡ ngàng, nhưng lại thơm nó lần nữa, nũng nịu nói.

– Đâu phải trẻ con mới thơm, mình thích cậu nên cũng có thể thơm như thế được mà.

Phong thở dài, đưa tay lần nhẹ lên khuôn mặt Quỳnh, ngón cái vuốt qua vệt nước mắt còn đọng trên má. Rồi chậm rãi, nó nâng cằm cô bé lên, ghé sát đôi môi mình vào. Lưỡi lùa qua kẽ môi Quỳnh, chạm nhẹ vào hàm răng, ngoáy từ tốn, nhẹ nhàng nhưng đầy chủ động.

Quỳnh mắt mở to trong bóng tối, tim đập thình thịch. Cô cảm nhận rõ hơi ấm từ lưỡi cậu bạn, cảm giác nhột nhạt lan tỏa khắp đầu lưỡi mình. Phong khẽ thì thầm ra lệnh:

– Há miệng ra..!

Quỳnh chỉ biết “ uhm “.. Một tiếng trong miệng, lưỡi cô nhóc bị thằng Phong xoắn nhanh. Một cử chỉ lạ lẫm lần đầu được trải qua, giống như bố mẹ mớm cơm cho con mình. Đầu lưỡi Quỳnh nhột nhạt, nó dường như cố tình nhè nước miếng sang, nhưng cô bé không thấy e sợ. Ngược lại, cơ thể Quỳnh tự động thả lỏng, tay chân run run, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.

Phong nhận ra sự thay đổi ấy, từ tốn đặt Quỳnh nằm xuống tấm đệm trên gác xép. Khi cô bé nắm chặt tay nó kéo xuống, Phong cũng nằm theo, hai cơ thể sát bên nhau trong bóng tối. Rời môi Quỳnh ra một chút, hơi thở nóng hổi phả lên gò má, giọng nó như giảng giải:

– Lớn rồi, không ai thơm má cả. Mà là hôn môi như thế này. Chỉ có trẻ con mới làm như Quỳnh thôi. Và người ta cũng nói là “yêu” chứ không nói là “thích”.

Quỳnh cảm thấy mặt nóng ran, vậy hành động vừa rồi có khi nào Phong cũng thừa nhận là yêu cô bé không? Cả hai đứa đang nằm sát bên nhau, thằng Phong thì hơi nghiêng đầu thở từng hơi nhè nhẹ lên gò má Quỳnh. Khiến cô bé chỉ biết ghì đầu cậu bạn xuống, thở nhẹ qua vai nó.

– Nếu vậy thì… Quỳnh…” yêu “ Phong.

Bàn tay Quỳnh tự cầm lấy tay Phong, đặt lên cạp quần của mình, khẽ cử động. Thằng bé cũng thừa hiểu ám hiệu của cô bạn. Nó lại lách qua chun quần của Quỳnh, bật cười.

– Đi ngủ giờ đã biết mặc quần lót rồi sao?

Cô bé ngập ngừng, kéo đầu nó xuống sát hơn, như không dám để cậu bạn nhìn thấy gương mặt mình đang xấu hổ, dù xung quanh chẳng còn chút ánh sáng nào. Giọng Quỳnh có phần bẽ bàng.

– Quỳnh cũng như ai đó, đi ngủ cởi chuồng đấy thôi..! Quỳnh ngủ vẫn có mặc quần chíp đâu.

Thằng Phong chỉ cười tủm tỉm, tay nó thọc nhẹ vào lỗ bướm Quỳnh, khiến cô bé bấu chặt vào cánh tay nó như phản xạ, rất nhanh lại buông ra, để mặc nó hành động. Giờ thằng bạn đã đầy kinh nghiệm, khéo léo trong phương pháp kích thích con gái. Nó đã biết dùng hai ngón tay, một cái thụt nhẹ nhàng, một ngón thì xoay hờ mồng đốc.

Quỳnh díu hết người, miệng cắn chặt hàm răng trước cơn sóng truyền khắp cơ thể tê dại, được vài khắc, chính Quỳnh cũng phải thốt lên.

– Ôi… thích quá, lâu lắm rồi mới được cảm giác này…!

Phong chợt dừng tay, ngạc nhiên hỏi gấp.

– Sao lại lâu lắm rồi? Quỳnh đã được ai sờ bướm rồi ư?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Update Phần Lão Phong (update chương 16
Ngày cập nhật 03/03/2026 09:28 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba